Trong cơ cấu đầu tư xây dựng, giá trị vật liệu xây dựng thường chiếm khoảng 55 - 65% tổng giá trị công trình. Điều đó cho thấy mọi biến động về nguồn cung, chất lượng, giá cả, tiêu hao năng lượng, mức độ phát thải và khả năng đáp ứng tiêu chuẩn của vật liệu xây dựng đều có tác động trực tiếp đến chi phí đầu tư, tiến độ xây dựng, tuổi thọ công trình và sức cạnh tranh của nền kinh tế.
Trong khi đó, ở một số thời điểm đã xảy ra tình trạng mất cân đối cục bộ, khan hiếm hoặc tăng giá bất thường đối với một số loại vật liệu xây dựng, đặc biệt là vật liệu xây dựng thông thường và vật liệu san lấp phục vụ các dự án, công trình trọng điểm quốc gia. Việc cập nhật, công khai thông tin về công suất, sản lượng, nguồn cung, nhu cầu, thị trường tiêu thụ và khả năng đáp ứng theo vùng còn chưa kịp thời. Cơ sở dữ liệu về vật liệu xây dựng chưa được tổ chức theo hướng dùng chung, tích hợp, liên thông, làm hạn chế khả năng dự báo, điều phối và phục vụ quản lý nhà nước.
Do đó, yêu cầu bảo đảm nguồn cung vật liệu ổn định, chất lượng, hợp chuẩn, hợp quy, giá thành hợp lý càng trở nên cấp thiết. Theo tôi, để giải quyết vấn đề này, điều kiện tiên quyết là thể chế hóa kịp thời, đầy đủ các chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước; đồng thời nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước, xây dựng môi trường pháp lý ổn định, minh bạch, thuận lợi cho doanh nghiệp nhưng vẫn siết chặt kỷ cương, kỷ luật trong quản lý tài nguyên, môi trường, chất lượng và thị trường. Cùng với đó, phối hợp chặt chẽ với các bộ, ngành, địa phương trong rà soát, tháo gỡ vướng mắc liên quan đến khoáng sản làm vật liệu xây dựng, vật liệu xây dựng thông thường, vật liệu san lấp phục vụ các dự án, công trình trọng điểm; đồng thời bảo đảm nguyên tắc sử dụng tài nguyên tiết kiệm, hiệu quả, không đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng.