Còn nhiều hạn chế trong phát triển vùng kinh tế

Hiện nay, tính kỷ luật trong quy hoạch vùng, liên kết vùng còn không ít hạn chế; trong khi đó quy hoạch vùng lại dễ bị điều chỉnh, bổ sung cũng như thiếu tính ưu tiên.

Hiện nay, tính kỷ luật trong quy hoạch vùng, liên kết vùng còn không ít hạn chế; trong khi đó quy hoạch vùng lại dễ bị điều chỉnh, bổ sung cũng như thiếu tính ưu tiên.

 

Đây là đánh giá của nhiều chuyên gia kinh tế tại Hội thảo “Liên kết phát triển vùng: Từ giác độ quy hoạch vùng và thể chế liên kết vùng” do Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) tổ chức sáng ngày 26/11, tại Hà Nội.

 

Đề cập thực trạng phát triển vùng hiện nay của Việt Nam, bà Trần Thị Thu Hương, Phó Trưởng ban Ban Thể chế kinh  tế thuộc CIEM cho biết: “Có không ít hạn chế gây cản trở phát triển vùng ở nước ta như: chưa phát huy được thế mạnh vùng, chênh lệch trình độ phát triển và mức sống dân cư (từ khía cạnh kinh tế và xã hội), khung kết nối hạ tầng vùng còn yếu, liên kết nội vùng và ngoại vùng còn hạn chế”. Nguyên nhân của thực trạng này được bà Trần Thị Thu Hương chỉ ra là do quan điểm/định hướng phát triển vùng còn chung chung và thiếu ưu tiên rõ ràng; chính sách vùng còn nhiều bất cập, công cụ thực hiện chính sách (quy hoạch, Chương trình mục tiêu quốc gia hay tài chính công), thể chế liên kết vùng kém hiệu quả.

 

Đặc biệt, bà Trần Thị Thu Hương nhấn mạnh: “Quy hoạch chưa thực sự là công cụ hữu hiệu trong định hướng phát triển vùng, chưa thể hiện vai trò ràng buộc trong liên kết vùng”.

 

Đồng quan điểm này, ông Trần Hồng Quang, Phó Viện trưởng Viện Chiến lược phát triển chỉ ra: “Quy hoạch vùng có tính pháp lý không cao, dễ bị điều chỉnh, bổ sung cũng như thiếu tính ưu tiên, thậm chí mỗi địa phương đều có quy hoạch riêng. Do đó, từ quy hoạch vùng tới liên kết vùng còn nhiều bất cập như hiện nay”.

Theo Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nhằm tăng cường liên kết giữa các địa phương trong phát triển kinh tế, Bộ vừa có Tờ trình số 7125/TTr-BKHĐT trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt Quyết định ban hành Quy chế thí điểm liên kết vùng Đồng bằng sông Cửu Long giai đoạn 2014 - 2019. Mục đích của việc thực hiện Quy chế là nhằm khai thác, phát huy hơn nữa tiềm năng, thế mạnh của từng địa phương trong Vùng cũng như huy động hiệu quả mọi nguồn lực tạo ra năng lực cạnh tranh cao hơn theo lợi thế của địa phương.

Tán thành quan điểm trên, ông Lê Viết Thái, Trưởng ban Ban Thể chế kinh tế thuộc CIEM nhìn nhận: “Tính kỷ luật của các quy hoạch vùng còn giới hạn nhất định. Vì thế, liên kết vùng bị hạn chế. Hơn nữa, việc liên kết giữa các địa phương trong vùng cũng lỏng lẻo, hiệu quả thấp”.

 

Từ thực trạng đó, tại Hội thảo, các chuyên gia kinh tế đề xuất, để tăng cường liên kết vùng từ giác độ quy hoạch vùng và thể chế liên kết vùng cần phải nâng cao tính pháp lý của các loại quy hoạch để tránh sự điều chỉnh, bổ sung một cách “bừa bãi” dẫn đến sự chồng chéo, dàn trải, không hiệu quả. Nhiều chuyên gia cho rằng, biện pháp hữu hiệu nhất để giải quyết tình trạng nêu trên là Chính phủ sớm ban hành Luật Quy hoạch.

 T.Hiếu

 

ngocthanh